Mọi thứ bắt đầu từ năm 2018.
Khi đó, mình mới học lớp 2. Mình vẫn nhớ lần đầu tiên được làm quen với công nghệ theo một cách hoàn toàn khác: lập trình Scratch tại trường.
Những khối lệnh nhiều màu sắc, những nhân vật có thể di chuyển khiến mình cảm thấy công nghệ thật thú vị.
Lúc đó, mình chưa biết lập trình là gì, cũng chưa nghĩ rằng công nghệ sẽ trở thành một phần quan trọng trong hành trình của mình.
"Hóa ra mình có thể tạo ra thứ gì đó bằng chính những gì mình nghĩ."
Mọi thứ bắt đầu từ năm 2018.
Khi đó, mình mới học lớp 2.
Mình vẫn nhớ lần đầu tiên được làm quen với công nghệ theo một cách hoàn toàn khác: lập trình Scratch tại trường.
Những khối lệnh nhiều màu sắc, những nhân vật có thể di chuyển theo những gì mình lập trình và cảm giác nhìn một ý tưởng của mình thực sự hoạt động khiến mình cảm thấy công nghệ thật thú vị. Lúc đó, mình chưa biết lập trình là gì, cũng chưa nghĩ rằng công nghệ sẽ trở thành một phần quan trọng trong hành trình của mình.
Mình chỉ biết rằng: "Hóa ra mình có thể tạo ra thứ gì đó bằng chính những gì mình nghĩ."
Mùa thu năm 2024, mình bắt đầu với Thư Viện Xanh. Đây là một dự án khiến mình nhận ra rằng một ý tưởng không nhất thiết phải quá phức tạp mới có thể tạo ra giá trị.
Từ một vấn đề rất gần gũi – môi trường và không gian học tập – mình bắt đầu suy nghĩ về cách thiết kế có thể thay đổi trải nghiệm của con người. Lần đầu tiên, mình không chỉ nghĩ về việc một sản phẩm nên trông như thế nào. Mình bắt đầu nghĩ: Nó có ý nghĩa gì? Nó giải quyết vấn đề gì? Và người khác sẽ cảm nhận nó như thế nào?
Đây cũng là lúc mình bắt đầu nhìn thiết kế không chỉ như một công việc tạo ra hình ảnh đẹp, mà như một cách để truyền tải ý tưởng.
Cũng trong năm 2024, mình bước vào một thế giới hoàn toàn khác với VEX Robotics.
Nếu thiết kế dạy mình cách suy nghĩ bằng hình ảnh, robotics dạy mình cách suy nghĩ bằng logic, thử nghiệm và giải quyết vấn đề. Robot không hoạt động chỉ vì mình muốn nó hoạt động. Một ý tưởng có thể đúng trên giấy nhưng lại hoàn toàn khác khi đưa vào thực tế. Mình phải thử, sai, sửa và thử lại.
Qua trải nghiệm đó, mình hiểu rằng công nghệ không chỉ nằm ở việc biết sử dụng một công cụ. Điều quan trọng hơn là biết đặt câu hỏi, tìm nguyên nhân và kiên nhẫn tìm ra cách giải quyết. Và mình bắt đầu nhận ra rằng mình thực sự thích cảm giác được xây dựng một thứ gì đó từ con số 0.
Sau những trải nghiệm đầu tiên, cuối năm 2024 mình tiếp tục tham gia Gói Tương Lai Xanh 2050. Lần này, mình bước gần hơn với thế giới của video, kể chuyện và truyền thông.
Mình bắt đầu hiểu rằng một ý tưởng dù tốt đến đâu cũng cần một cách kể đủ mạnh để người khác có thể nhìn thấy, cảm nhận và nhớ đến nó. Từ một ý tưởng, mình phải nghĩ về hình ảnh. Từ hình ảnh, mình phải nghĩ về câu chuyện. Và từ câu chuyện, mình phải nghĩ về cảm xúc mà người xem sẽ mang theo sau khi video kết thúc.
Trải nghiệm đó giúp mình hiểu rõ hơn về sức mạnh của truyền thông và cũng cho mình một cột mốc đáng nhớ: Giải Nhất – Hạng mục Video, Mùa 1.
Nhưng điều quan trọng nhất mình nhận được không phải chỉ là một giải thưởng. Đó là cảm giác: "Mình có thể tạo ra một thứ đủ tốt để được người khác công nhận."
Sau năm 2024, mình không dừng lại.
Mình tiếp tục học thêm về thiết kế, dựng phim, motion graphics, AI, lập trình và nhiều công cụ sáng tạo khác. Mỗi thứ mình học lại mở ra một cách mới để mình thể hiện ý tưởng.
Mình bắt đầu nhận ra rằng những lĩnh vực tưởng như rất khác nhau – công nghệ, thiết kế, video, tâm lý học hay truyền thông – thực ra có thể kết nối với nhau. Và mình muốn thử kết nối chúng.
Đầu hè năm 2026, mình bắt đầu một dự án khác với những gì mình từng làm trước đó: LÊN TIẾNG. Đây không còn chỉ là một bài dự thi hay một sản phẩm để hoàn thành. Đây là một dự án mình thực sự muốn kể.
Mình chọn một vấn đề rất gần với môi trường học đường: bạo lực học đường. Nhưng thay vì chỉ kể câu chuyện từ góc nhìn của nạn nhân hay người bắt nạt, mình chọn nhìn vào một nhóm người thường bị bỏ quên: những người chứng kiến.
Từ một ý tưởng ban đầu, mình bắt đầu xây dựng cả một hệ thống: Branding. Visual Identity. Graphic Design. Motion Graphics. VFX. Compositing. Sound Design. Storytelling.
Lần đầu tiên, những gì mình đã học qua nhiều dự án trước đó bắt đầu kết nối thành một dự án hoàn chỉnh. Thiết kế không còn đứng riêng. Công nghệ không còn đứng riêng. Video, âm thanh, hình ảnh và câu chuyện cũng không còn đứng riêng. Tất cả cùng phục vụ cho một điều: một thông điệp.
Và mình nhận ra rằng đây có lẽ chính là điều mình muốn tiếp tục theo đuổi – không chỉ tạo ra những thứ đẹp mắt, mà tạo ra những thứ có lý do để tồn tại.
Thiết kế đồ họa, nhận diện thương hiệu, UI/UX Design.
Quay dựng, VFX, Compositing, Sound Design.
Lập trình, thuật toán, tư duy giải quyết vấn đề, lắp ráp robot.
Kể chuyện qua hình ảnh, truyền thông số, sáng tạo nội dung.
Hành trình này không đi theo một đường thẳng, nó giống như những mảnh ghép.
"Mình chưa biết mình sẽ đi đến đâu. Nhưng mình biết mình muốn tiếp tục tiến về phía trước."
Những khoảnh khắc nhận giải thưởng, dự thi và làm dự án.
Ngày đăng